Bóng đá hi vọng

TT - Trong những bộ áo len cáu bẩn và dép lê sứt quai, lũ trẻ tranh nhau quả bóng nhỏ giữa con đường đầy bụi, hai bên là những căn chòi lợp tôn lụp xụp với hàng rào phơi đầy quần áo...

 

Những đứa trẻ ở Alexandra khi xem bóng đá- Ảnh: TRUNG NGHĨA

 

Mỗi đội gồm ba nam, hai nữ

Liên hoan Bóng đá hi vọng - một trong những sự kiện chính thức tại World Cup 2010 ở Nam Phi - quy tụ 32 đội bóng thiếu niên xuất thân từ các tổ chức cộng đồng trẻ vô gia cư, trại tị nạn... từ khắp nơi trên thế giới. Mỗi đội ra sân gồm năm cầu thủ (ba nam, hai nữ), thi đấu mỗi trận 12 phút, không có trọng tài để các em tự ý thức và tôn trọng lẫn nhau. Liên hoan có mục tiêu “giáo dục, giao lưu văn hóa và bóng đá” được FIFA tổ chức nhằm tuyên truyền trong giới trẻ về ý thức phòng chống HIV/Aids, ma túy, nạn bạo hành trẻ em, chia sẻ kiến thức bóng đá và góp phần giúp các thiếu niên trưởng thành hơn trong tương lai.

Thế rồi một đứa cầm kèn vuvuzela bỗng xuất hiện và hét lên: “Hamba uyobuka ibhola!”. Lũ trẻ ù té chạy như có cuộc thi tài với vua nước rút Ulsan Bolt. Khumalo, một tình nguyện viên người Zulu đang đi cùng chúng tôi, dịch lại: “Cậu bé đó rủ chúng bạn: Đi xem bóng đá đi!”.

Giống như một cảnh nào đó trong bộ phim kết thúc có hậu Triệu phú khu ổ chuột, nhưng đây không phải là phim mà là thực tế: khu dân cư ổ chuột tồi tàn Alexandra ở Johannesburg chưa bao giờ có đông lũ trẻ tụ tập cùng một lúc như thế và cũng chưa bao giờ vui hơn thế vì bóng đá.

Chúng tôi theo chân các bạn nhỏ đi qua những bức tường vẽ graffiti vằn vện, những bãi rác to tướng và những phụ nữ đội thau đựng nước để đến bãi cỏ Altrec, nơi trẻ em của cả vùng ổ chuột Alexandra rộng lớn đổ ùn về!

Ở đây có một sân bóng thảm cỏ nhân tạo mới tinh, xanh mướt. Bốn phía có khán đài dã chiến song rất tươm tất, chứa hơn 1.000 người, tuyệt đại đa số là những đứa trẻ. FIFA đã mang liên hoan Bóng đá hi vọng (Football for hope) về địa bàn Alexandra để tổ chức trong dịp World Cup (từ ngày 4 đến 10-7).

Chiều hôm đó, đội bóng thiếu niên Nam Phi đá với đội Kenya. Khi các cầu thủ nhí Nam Phi ra sân, lũ trẻ trên các khán đài reo vang ầm ĩ. Chúng tôi ngồi bên cạnh các bạn nhỏ đen nhẻm, tóc khét nắng và bộ áo len cũ bốc mùi để hòa vào niềm vui xem bóng đá của chúng. Lunga (9 tuổi) và Lolo (5 tuổi) không có kèn vuvuzela, chúng lấy hai tờ giấy cuộn tròn lại thành kèn rồi đưa lên miệng thổi “bu...bu...”.

Dưới sân, đội Nam Phi vừa ghi bàn. Cả sân bóng gào ầm lên. Bé Zakhele ngồi trước mặt nhảy tưng tưng trên sàn. Keletso, 8 tuổi, mặc cho nước mũi chảy tèm lem say sưa múa điệu diski ngộ nghĩnh. Lũ trẻ bắt đầu hát Shosholoza, bài quốc ca Nam Phi, theo bắt nhịp từ các anh chị tình nguyện viên.

“Hôm nay em xem bóng đá có vui không?” - chúng tôi hỏi Lunga khi đội Nam Phi đang dẫn trước Kenya 3-1. “Vui, vui lắm. Em thích đá bóng. Em muốn tham gia đội Nam Phi” - Lunga nói một hơi rồi cười giòn tan. Tsepo, 12 tuổi, nhe hàm răng trắng tinh xen vào: “Em muốn thổi vuvuzela. Em muốn xem đá bóng ở đây mỗi ngày”.

Qua lời kể của lũ trẻ, anh bạn tình nguyện viên Khumalo cho biết: “Trẻ em ở đây mỗi ngày không có gì chơi ngoài đá bóng hoặc đi lang thang. Nhiều em đi bộ mấy cây số để gom giấy báo, chai nhựa về cho gia đình để dùng hoặc bán rác vụn kiếm tiền. Từ khi liên hoan Bóng đá hi vọng khai mạc, chúng luôn kéo đến Altrec mỗi ngày”.

16g30, trận đấu thứ 16 trong ngày kết thúc. Lũ trẻ khu ổ chuột hò reo lần nữa rồi lục tục ra về. Keletso lấy tay lau vệt nước mũi. Lunga, Lolo, Tsepo... vẫn nở nụ cười hồn nhiên đến lạ. Những bạn nhỏ này không có tivi để xem World Cup nhưng vẫn đang có những ngày vui với bóng đá như trên thiên đường.

TRUNG NGHĨA (từ Johannesburg)

 


Các bài viết khác

Powered By relatedArticle